Đối với trẻ em gái: Ở một đất nước nghèo lại chịu ảnh hưởng nặng nề của nho giáo như ở nước ta, nếu đông con, cha mẹ buộc phải lựa chọn đầu tư (chăm sóc và giáo dục) cho con trai hay con gái. Kết quả của sự lựa chọn này thường mang lại sự thiệt thòi cho trẻ em gái: suy dinh dưỡng nhiều hơn, tỷ lệ chết (dưới 15 tuổi) cao hơn, tỷ lệ đi học thấp hơn.
Nếu ít con, cha mẹ sẽ không phải đứng trước sự lựa chọn như vậy. Do đó, trẻ em trai và gái đều được chăm sóc và giáo dục như nhau, tạo điều kiện để trẻ em gái nâng cao năng lực bước vào cuộc sống.
Đối với phụ nữ: Tuổi sinh đẻ của phụ nữ kéo dài khoảng 34 năm (từ 15 tuổi đến 49 tuổi) và nằm trong độ tuổi đi học, được đào tạo nghề và lao động. Nếu sinh đẻ nhiều, chẳng hạn 7-8 con, thì thời gian mang thai, sinh đẻ và nuôi con nhỏ kéo dài sẽ rút ngắn thời gian học tập, học nghề và lao động tạo thu nhập. Kết quả trình độ học vấn của phụ nữ sẽ thấp, tay nghề không cao và thua kém nhiều so với nam giới. Tình trạng này sẽ khó có thể đảm bảo sự bình đẳng nam nữ. Ngược lại, nếu kế hoạch hóa gia đình, sinh đẻ ít, phụ nữ mất ít thời gian cho việc mang thai, sinh đẻ và nuôi con nhỏ. Học vấn của phụ nữ sẽ cao, tay nghề giỏi và thu nhập sẽ không thua kém so với nam giới. Trên cơ sở vật chất và tinh thần đó sẽ đảm bảo sự bình đẳng nam nữ.
Phương Châm